Đêm Tôi Trôi Trong Bồn Nước Muối

Đêm Tôi Trôi Trong Bồn Nước Muối

Từ phòng khám đến float tank — hành trình khám phá não bộ qua cơ thể không trọng lượng.

Mười giờ tối, tôi đứng trước cánh cửa trắng nhỏ ở quận 3. Bên trong là cái bồn nước muối mà tôi đã nghe nói hoài mà chưa dám thử. Float tank. Nghe y chang những thứ tôi thường khuyên bệnh nhân tránh xa.

"Bác sĩ cũng stress à?" Chị nhân viên cười khẽ khi thấy tôi nhìn xung quanh. Tôi gật đầu. Stress thiệt. Tuần vừa rồi, ba bệnh nhân ADHD, hai ca lo âu mãn tính, một bà cô ngủ không được từ lúc chồng mất. Tất cả đều hỏi tôi: "Có thuốc nào không, bác sĩ?"

Tôi nằm xuống nước muối Epsom nồng đặc. Ấm. Mặn. Cơ thể nhẹ bỗng như bay. Đèn tắt. Câm lặng tuyệt đối.

Mười phút đầu, não tôi còn chạy. Nghĩ về cortisol của bà cô kia — 23.5 lúc ba giờ sáng. Nghĩ về thằng bé ADHD mà mẹ nó không cho uống thuốc. Nghĩ về hóa đơn điện. Nghĩ về việc tôi sẽ viết gì cho website mai.

Rồi từ từ, cái gì đó trong đầu tôi bắt đầu... thả lỏng.

Y chang lúc tôi ngồi thiền nước ở suối Đá Bàn hồi bé. Ông ngoại bảo: "Con cứ thả mình xuống nước, để nước mang hết mệt mỏi đi." Lúc đó tôi không hiểu. Bây giờ, trong cái bồn này, tôi hiểu.

Não tôi bắt đầu tạo ra những hình ảnh lạ. Không phải mơ. Không phải thức. Cái gì đó ở giữa. Tôi thấy những sợi dây thần kinh trong đầu mình đang... tái tổ chức. Thấy amygdala nhỏ xíu kia đang thở dài, buông bỏ những cái sợ hãi không tên. Thấy default mode network — cái mạng lưới mà ngày nào cũng nói chuyện linh tinh trong đầu — đang im lặng.

Tôi nhớ lại nghiên cứu mới nhất về BDNF. Brain-derived neurotrophic factor. Cái protein kì diệu giúp não tạo ra neuron mới. Hóa ra không phải chỉ tập thể dục mới tăng BDNF. Cái trạng thái này, trạng thái mà người xưa gọi là "vô niệm", nó cũng làm được.

Ba mươi phút trong đó, tôi không còn là William Le, PA-C. Không còn là Vishnu Das. Tôi chỉ là ý thức thuần túy, trôi nổi trong không gian không có trọng lực.

Khi tôi ra khỏi bồn, tay chân mềm như tôm luộc, nhưng đầu óc trong như nước suối. Chị nhân viên đưa tôi ly trà gừng ấm: "Thế nào, bác sĩ?"

"Tôi hiểu rồi," tôi nói, giọng vẫn còn mơ màng. "Hiểu tại sao bệnh nhân cứ hỏi có thuốc không. Họ cần cái này. Não họ cần được... reset."

Trên đường về, tôi chạy xe máy chậm hơn bình thường. Nhìn Sài Gòn đ

W
William Le, PA-C
Complete Medicine Practitioner

Tích hợp y học chức năng phương Tây, chữa lành năng lượng shamanic (Four Winds), và triết lý yoga/Vedanta Sivananda. Nội dung được nghiên cứu và biên tập dưới sự chỉ đạo lâm sàng của William.

Nhận bài viết mới

Bài viết chuyên sâu gửi thẳng vào email. Không spam, hủy bất cứ lúc nào.

Bình Luận / Comments

0/1000