Mùi cồn y tế trộn lẫn hương trầm từ cái túi nhỏ mà chị Liên giấu trong túi áo. Bà ngoại chị nằm trên giường cấp cứu, máy theo dõi tim phát ra những tiếng bíp đều đặn như nhịp mưa rào.
"Cô bác sĩ ơi, máy này sao cứ kêu lạ thế?" Chị Liên chỉ vào màn hình máy tính ở góc phòng — không phải máy theo dõi bệnh nhân, mà là máy tính để bàn của bệnh viện. Trên màn hình, con trỏ chuột nhảy lung tung như bị ma ám.
Tôi đang kiểm tra mạch bà khi thấy điều kỳ lạ. Không chỉ máy tính kia — cả máy photocopy ở hành lang cũng tự nhiên in giấy, đèn led trên trần nhấp nháy theo một nhịp điệu nào đó. Hổng có ai động vào gì cả.
"Bà ấy sắp về với ông ngoại rồi," chị Liên thì thầm, tay vuốt tóc bà. "Từ hôm qua, cả nhà đều mơ thấy ông ngoại về đón."
Đúng lúc đó, máy theo dõi tim bắt đầu rung lên những âm thanh khác — không phải tiếng bíp báo nguy hiểm, mà như một giai điệu nào đó. Tôi nhìn đồng hồ: 3:17 sáng. Thời khắc mà người Việt mình gọi là "giờ ma".
Thiệt ra, tôi sửa lại — không phải "giờ ma" mà là giờ mà màn che giữa các thế giới mỏng đi nhất.
Ba năm sau, tôi đọc được nghiên cứu của Global Consciousness Project. Họ phát hiện ra rằng khi có những sự kiện lớn — đặc biệt là cái chết của những người có ảnh hưởng tâm linh — thì các máy tạo số ngẫu nhiên trên khắp thế giới đều bị ảnh hưởng. Như thể ý thức tập thể tạo ra một trường năng lượng có thể tác động đến cả máy móc.
Nhưng đêm đó, tôi chưa biết gì về khoa học. Tôi chỉ biết rằng trong phòng cấp cứu số 3, có điều gì đó thiêng liêng đang diễn ra.
Bà ngoại chị Liên mở mắt lần cuối, nhìn thẳng vào chỗ trống bên cạnh giường. Miệng bà mỉm cười, như đang nói chuyện với ai đó mà chúng tôi không thể thấy. "Ông đã đến rồi à?" bà thì thầm.
Ngay lúc đó, tất cả thiết bị điện tử trong phòng đồng loạt tắt một giây. Rồi bật lại. Như thể có ai đó vừa nhấn nút restart toàn bộ hệ thống.
Bà ra đi trong im lặng. Không có tiếng kêu, không có vật lộn. Chỉ có hơi thở cuối cùng nhẹ
Bình Luận / Comments