Giữa những ngày hè oi ả, cả gia đình kéo nhau đi khu du lịch Sóc Sơn để tìm chút gió mát. Tiếng cười nói rộn rã, tiếng vầy nước tung tóe. Ai ngờ, ngay giữa khung cảnh vui tươi ấy, một em bé tím tái được bế thốc lên từ hồ bơi, người mềm nhũn… Tim tôi thắt lại khi đọc tin này trên VNExpress. Cứ như có tiếng chuông cảnh tỉnh, nhắc nhở về những điều bất ngờ có thể ập đến bất cứ lúc nào.
May mắn thay, như một phép màu, bác sĩ Quỳnh Hương, đang công tác tại Bệnh viện Bạch Mai, đã có mặt ở đó. Chị kể lại khoảnh khắc ấy: "Phản xạ đầu tiên của tôi là phải cấp cứu ngay! Trong đầu chỉ có một suy nghĩ duy nhất: phải làm nhanh nhất có thể để cứu cháu." Không một chút do dự, bác sĩ Hương lao vào thực hiện hồi sức tim phổi (CPR) theo quy trình chuẩn: ép tim, khai thông đường thở, và thổi ngạt.
Nghe bác sĩ kể mà tôi rưng rưng. Giữa những giây phút sinh tử, kiến thức y khoa không còn là những dòng chữ khô khan, mà trở thành bản năng, thành sự thôi thúc từ trái tim. Sau gần hai phút ép tim liên tục, phép màu đã đến. Bé bắt đầu có dấu hiệu hồi phục. Bác sĩ Hương vừa cấp cứu, vừa nhờ người gọi hỗ trợ y tế để đưa bé đến bệnh viện theo dõi tiếp.
Đọc đến đây, tôi chợt nghĩ đến những lời dạy trong đạo Yoga và triết lý Vedanta. Rằng mỗi chúng ta đều có "Atman" – phần linh thiêng, bất tử trong mình. Và khi một người gặp nạn, bản năng cứu giúp trỗi dậy chính là sự kết nối giữa "Atman" của ta với "Atman" của người đó. Đó không chỉ là kỹ năng, mà còn là lòng trắc ẩn, là tình người.
Bác sĩ Hương chia sẻ rằng, việc cứu sống bé không phải là điều kỳ diệu ngẫu nhiên. Đó là kết quả của quá trình đào tạo bài bản và thực hành thường xuyên về cấp cứu ngừng tuần hoàn tại Bệnh viện Bạch Mai. "Các khóa huấn luyện đã giúp tôi hình thành phản xạ cấp cứu trong những tình huống khẩn cấp, kể cả ngoài bệnh viện," chị nói. Bệnh viện Bạch Mai rất chú trọng đào tạo kỹ năng này cho toàn bộ nhân viên, biến nó thành một "năng lực cốt lõi".
Câu chuyện này làm tôi nhớ đến những người thầy shaman của mình. Họ luôn dạy rằng, sức khỏe không chỉ là trạng thái không bệnh tật, mà còn là sự cân bằng giữa thân – tâm – trí – và cả mối liên kết với cộng đồng, với tự nhiên. Việc đào tạo kỹ năng sơ cứu cho nhân viên y tế cũng chính là một cách củng cố sự liên kết cộng đồng, tạo ra một mạng lưới an toàn, nơi mỗi người đều có thể trở thành "người hùng" trong những tình huống khẩn cấp.
Từ câu chuyện này, bác sĩ Hương nhắn nhủ rằng, các cơ sở dịch vụ, đặc biệt là khu nghỉ dưỡng, bể bơi, cần đào tạo kỹ năng sơ cứu cho nhân viên và trang bị đầy đủ phương tiện cấp cứu tại chỗ. Hơn nữa, mỗi gia đình nên chủ động học các kỹ năng sơ cứu cơ bản. "Những kiến thức này rất đơn giản nhưng có thể quyết định sự sống của một đứa trẻ trong những phút đầu tiên. Tai nạn có thể xảy ra bất cứ lúc nào, nhưng nếu người lớn được trang bị kỹ năng phòng ngừa và sơ cứu, chúng ta hoàn toàn có thể giảm thiểu những hậu quả đáng tiếc," chị nói.
Điều Này Có Nghĩa Gì Cho Bạn?
- Cho bạn: Hãy dành thời gian học một khóa sơ cứu CPR. Bạn không cần phải là bác sĩ để cứu một mạng người.
- Cho gia đình bạn: Rủ cả nhà cùng học sơ cứu. Biến nó thành một hoạt động ý nghĩa, một món quà vô giá mà bạn có thể trao cho những người thân yêu.
- Cho cộng đồng: Hãy lan tỏa thông điệp này đến bạn bè, người thân. Yêu cầu các khu du lịch, trường học, nơi làm việc… tổ chức các khóa đào tạo sơ cứu.
- Cho thế giới: Khi mỗi cá nhân đều được trang bị kỹ năng sơ cứu, chúng ta sẽ tạo ra một thế giới an toàn hơn, nơi sự sống được trân trọng và bảo vệ.
Trong y học phương Tây, việc hồi sức tim phổi (CPR) được xem là một kỹ thuật cứu sinh quan trọng. Trong truyền thống shaman, việc thổi hơi vào nạn nhân (như bác sĩ Hương đã làm) được xem là một cách truyền năng lượng sống, kết nối linh hồn. Và trong Yoga, việc giữ cho hơi thở đều đặn, sâu lắng (như khi thực hiện CPR) được xem là cách duy trì sự sống, cân bằng năng lượng trong cơ thể. Tất cả đều hướng đến một mục tiêu chung: bảo vệ và trân trọng sự sống.
Câu chuyện của bác sĩ Hương không chỉ là một tin vui, mà còn là một lời nhắc nhở về sức mạnh của lòng trắc ẩn, của sự chuẩn bị, và của sự kết nối giữa người với người. Giữa cuộc sống bộn bề, hãy dành một chút thời gian để học hỏi, để sẻ chia, và để trở thành một phần của phép màu cứu sinh.
Bình Luận / Comments